‘Tổng tịch’ yêu nước hay yêu ghế?

An Viên
(VNTB) – Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng tuyên bố trong đợt tiếp xúc cử tri Hà Nội sáng ngày 15/10: Hiện nay có một số phần tử cố tình kích động, to tiếng lên, lên gân lên, ra vẻ ta là anh hùng, ra vẻ ta là yêu nước, vậy còn Trung ương Đảng, Chính phủ, Tổng bí thư không yêu nước à?
 
 
 
 
Ai cũng yêu nước cả, nói đúng hơn, ai cũng yêu đất và nước cả. Nhưng cách yêu lại không hề giống nhau.
Có người yêu đất và nước để rồi sử dụng tình yêu đó trong kinh doanh, mà dân gian gọi nôm na là ‘bán nước, bán đất’. Có người yêu đất và nước rồi để nó chảy trong tâm can của chính con người mình.
Trong một hoàn cảnh, lòng yêu nước biểu lộ một cách minh định nhất, có người nối giáo cho giặc để thỏa lòng kinh doanh, có người đứng lên cầm giáo, cầm cuốc và xông thẳng vào kẻ thù để bảo vệ đất và nước khi nguy nan.
Tình yêu nước do đó cần được hiểu một cách giản dị: khi giặc đến nhà, đàn bà cũng đánh. Và người cộng sản cũng như thế, họ rõ ràng là những người yêu nước, bởi bởi nếu không yêu nước, thì thế hệ đầu của cộng sản sẽ không tìm mọi phương pháp và cách thức để ‘đuổi giặc Pháp, dựng lại nền độc lập và chủ quyền quốc gia’.
Lòng yêu nước gắn liền với bảo tồn hình hài quốc gia, và khi có một yếu tố chủ quan, khách quan nào đó xâm phạm sự toàn vẹn đó, thì tinh thần yêu nước sẽ kích động. Nó có thể biểu hiện dưới hình thức ‘cưỡi cơn gió mạnh, đạp luồng sóng dữ, chém cá trường kình ở biển đông’, cũng có thể ở dạng ‘làn sóng mạnh mẽ, to lớn, nhấn chìm tất cả lũ bán nước và cướp nước’.
Ông Hồ Chí Minh đã khái quát hóa lòng yêu nước của người dân Việt qua quan điểm, ‘trừ một bọn rất ít đại Việt gian, đồng bào ta ai cũng có lòng yêu nước’.
Và thực sự ai cũng có lòng yêu nước cả.
Nhưng, bọn ‘đại Việt gian’ sẽ không thể là dân thường, mà phải là quan tham với quyền cao – chức trọng. Những kẻ ‘đại Việt gian’ đó bằng chủ trương, chính sách đã hiến đất và nước cho ngoại bang, sử dụng quyền lực để nghiền nát mọi sự phản kháng của người dân trong bảo tồn hình hài quốc gia.
Tại sao vậy? Đó phải chăng là cái tâm lý của kẻ thế quyền, độc tôn? Đó phải chăng là độc quyền yêu nước? Thậm chí, có lúc, gắn những người xuống đường yêu nước là ‘kẻ chống đối, kẻ phản động, kẻ kích động, kẻ xấu’.
Lòng yêu nước có thể bị lợi dụng ở một vài cá thể nhất định, nhưng khi hàng trăm đến hàng ngàn cá thể cùng bị ‘kích động’, thì đó lại là sự thể hiện chân chính nhất của lòng yêu nước.
Trước ngày xảy ra cuộc cách mạng tháng Tám (19/8), những đội tuyên truyền đi phát tờ rơi – truyền đơn – vận động, nhưng cuộc mitting – biểu tình thị uy đã diễn ra. Và đó, nếu hiểu theo cách nghĩ ‘kẻ xấu kích động’, thì Việt-Minh là một trong những tổ chức như vậy. Thế nhưng, vì lôi kéo được hàng ngàn người tham gia, nên phải hiểu Việt-Minh đã thành công trong dẫn dắt lòng yêu nước người Việt.
Tương tự, khi cuộc biểu tình chống chủ nghĩa bá quyền diễn ra ở Biển Đông, và khi người dân gồm nhiều giai tầng xã hội xuống đường phản đối luật đặc khu. Thì đó, là lòng yêu nước, là lòng tự tôn khẳng khái về chủ quyền quốc gia. Chứ không phải cho đó là một hiện tượng đến từ sự ‘bị lợi dụng, kích động biểu tình’ như cách ông Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đề cập.
Qua đó, để cho thấy rằng, khi ông Tổng Bí thư muốn nhấn mạnh ‘Trung ương Đảng, Chính phủ,  Tổng bí thư không yêu nước à?’, thì ông phải thấu hiểu ‘những người xuống đường, hòa mình vào dòng chảy biểu tình’ cũng sẽ không bao giờ là những người xấu, không bao giờ là những người bị kích động. Họ – cũng chính là những người yêu nước, và trong bộ máy giám sát – kiểm soát chặt chẽ của lực lượng an ninh, lòng yêu nước của họ còn đáng được biểu dương gấp ngàn lần lòng yêu nước được phát ra từ những quan chức trong phòng lạnh.
Và vì là nước là của chung, đất là cha ông để lại, nên không thể ai mong muốn bản thân phải ‘to tiếng lên, lên gân lên, ra vẻ ta là anh hùng’, bởi góc nhìn này cho thấy sự ích kỷ, đố kỵ và phân biệt về lòng yêu nước. Ông Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng hãy nhớ rằng, thế hệ những người cộng sản đầu, từ Nguyễn Ái Quốc, Trần Phú, Hà Huy Tập, cho đến Lê Duẩn, Trường Chinh,… là những người thể hiện gai góc nhất, tâm tư nhất, thao thức nhất về lòng yêu nước qua các bài viết và phát biểu của họ. Và nếu xét dưới góc nhìn của ông, thì không khác gì ông bắn súng lục vào lịch sử của những người cộng sản, đặt những cố Tổng bí thư (tiền nhiệm của ông) vào hàm nghĩa ‘to tiếng, lên gân, ra vẻ ta anh hùng’.
Quay trở lại vấn đề, người dân với tư cách là ‘chủ’ của đất nước này có quyền truy vấn về lòng yêu nước của một bộ phận không nhỏ quan chức. Trong đó, tình yêu nước của các quan chức có cao hơn tình yêu đảng và tình yêu ghế hay không? Bởi nếu không, thì buôn đất và bán nước sẽ gắn liền ngay sau đó.
Và ngay cả Tổng Bí thư, cũng xét lòng yêu nước trong nội hàm nêu trên.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here